TẠI SAO CON NGƯỜI LẠI TÍN NGƯỠNG VÀ MUỐN TU LUYỆN?

TẠI SAO CON NGƯỜI LẠI TÍN NGƯỠNG VÀ MUỐN TU LUYỆN?

Tu luyện là cả một quá trình khổ luyện, không phải là tiêu cực như người ta vẫn nghĩ, Người tu luyện cần có một ý chí kiên cường để vượt qua mọi thử thách cám dỗ của cuộc sống. Thế mà các tín đồ Tôn giáo cũng chiếm một tỉ lệ không nhỏ trong xã hội. Có rất nhiều nguyên nhân dẫn dắt khiến con người muốn buông bỏ những ham muốn đời thường, muốn hy sinh cuộc sống hiện tại chỉ để tu luyện.

anh-status-hay95

  • Mất niềm tin vào con người và xã hội họ đang sống: Đứng trước ” danh- lợi- tình” con
    người luôn sẵn sàng lừa dối nhau. Bất lực trước những bất công của xã hội. Xã hội càng loạn, càng bất công thì tín ngưỡng Thần Phật  càng nhiều.
  • Nhận ra sự vô thường nơi nhân loại , không gì là bền vững
  • Nhận thấy danh, lợi, tình chỉ là hư vô không có thật: Tất cả mọi thứ đều phải đánh đổi chỉ là theo hình bắt bóng; Về danh thì góc độ này xem là tốt góc độ khác là xấu; hạnh phúc đó, đau khổ đó, được và mất chỉ thoáng chốc. Tất cả những cảm giác hạnh phúc đều diễn ra trong nhận thức của mỗi con người, tại sao phải bôn ba tranh dành, giẫm đạp lên nhau?
  • Đau khổ cùng cực, trước ngưỡng cửa sinh tử: Đến giai đoạn này con người bắt đầu nhìn lại toàn bộ vai diễn một đời của mình và dần nhận ra chân lý.
  • Nhận thấy sự tồn tại của thế giới vô hình: Khi tâm tính vượt trên người thường, con người sẽ câu thông với vũ trụ và có khả năng nhận ra sự tồn tại của nhiều không gian khác nhau.
  • Có tấm lòng từ bi, lương thiện: Có tấm lòng thương yêu quảng đại chúng sinh, không vì tình riêng để tâm giao động, thấu hiểu tâm người, họ sẽ không vì cứu người này để rồi hại người khác, một lòng cầu đạo, tìm Pháp giải thoát.
  • Muốn khám phá tiềm năng của bản thân: Đối với một số người, sự tín ngưỡng tôn giáo bắt nguồn từ nhận thức của khoa học, tu luyện không ngoài hiếu kỳ, mục tiêu để nghiên cứu khám phá bản thân.
  • Có cơ duyên tu luyện từ tiền kiếp: Có căn cơ của người tu luyện, ngộ tính cao, tâm linh đã được đánh thức.
  • Có Pháp môn tu luyện có sức độ hóa cao: Tức là phù hợp với xã hội người thường, mang lại lợi ích thiết thực cho nhân loại, tạo được niềm tin giải thoát vững chắc.

Tiêu chuẩn đạo đức

  • Thời kỳ lịch sử khác nhau tiêu chuẩn khác nhau.
  • Dân tộc khác nhau tiêu chuẩn khác nhau.
  • Xã hội khác nhau tiêu chuẩn khác nhau.
  • Tổ chức xã hội khác nhau có tiêu chuẩn khác nhau.
  • Pháp môn tu luyện khác nhau, tiêu chuẩn khác nhau.
  • Tuổi khác nhau tiêu chuẩn khác nhau.
  • Mỗi gia đình có tiêu chuẩn khác nhau.
  • Mỗi cá nhân có tiêu chuẩn cũng khác nhau.
  • Thế giới khác nhau, không gian khác nhau tiêu chuẩn khác nhau

Tất cả đều là tiêu chuẩn đạo đức của nhân loại. Con người lập ra Hiến Pháp , pháp luật, nguyên tắc, nội quy vv… để duy trì trật tự không cho cái tiêu chuẩn đạo đức không phù hợp với xã hội thời đó tồn tại, với môi trường cụ thể nào đó, có cơ hội gây hại. Một khi cái luật đó không còn đúng nữa thì nó buộc phải thay đổi để thích nghi. Lấy dân làm gốc chính là đạo lý của các giai cấp lãnh đạo. Cơ chế dân chủ như thế nào để thực hiện đúng ý dân, minh bạch rõ ràng được dân tin tưởng không có nghi ngờ, chính là tài năng và đức độ của giai cấp lãnh đạo.

Tiêu chuẩn đạo đức duy nhất, cao nhất tồn tại qua tất cả mọi thời đại, qua mỗi con người, mọi sinh mệnh trong vũ trụ tồn tại ở tất cả các không gian, thời gian khác nhau, là bất biến vĩnh hằng chính là “CHÂN-THIỆN-NHẪN”. Sinh mệnh nào làm đúng theo tiêu chuẩn đó thì chính là tốt ngược lại là xấu là bại hoại. Con người thường dùng quan niệm và tiêu chuẩn mà mình biết nơi nhân loại để nhận định một tôn giáo hay một Pháp môn tu luyện nào đó là tốt hay không tốt cho nên thường nhận định sai lầm. Tất cả phải được đối chiếu theo tiêu chuẩn bất biến của vũ trụ đó là  CHÂN- THIỆN- NHẪN  thì mới thật sự đúng.

Sự can nhiễu tu luyện

Các tôn giáo chính xưa nay cũng có tu theo tiêu chuẩn ” CHÂN-THIỆN-NHẪN”. Họ cũng đã xảy ra mâu thuẩn không ít với các tôn giáo cùng thời, cũng như bộ máy chính quyền trong mỗi thời kỳ truyền Pháp. vào thời kỳ khai đạo, Phật Giáo và Thiên Chúa Giáo cũng đồng gặp đại nạn. Điều đó không có nghĩa cái ác đã thắng cái thiện, việc trường tồn của hai tôn giáo này cho đến ngày nay đã chứng minh rằng tín ngưỡng luôn có vai trò quan trọng trong việc khắc chế cái ác. Con người dù ác đến đâu vẫn thấy được cái thiện, tuy nhiên do họ sợ cái thiện không muốn cái thiện ảnh hưởng đến lợi ích của họ nên họ ra sức diệt trừ cái thiện. Họ chưa tin vào “thiện có thiện báo, ác có ác báo”. Họ chỉ tin vào “mạnh được, yếu thua”. Ai có thể mạnh nhất? kẻ này mạnh thì có kẻ khác mạnh hơn và rồi họ sẽ gặp ác báo.

Các tôn giáo và nhân loại đã không ngừng lạm dụng chữ “Thiện”, nhận thức lệch lạc về nó, họ đã hành xử sai với Pháp nguyên thủy, can thiệp quá sâu vào cuộc sống nơi nhân loại. ” Địa ngục không chỉ dành cho người hành ác mà cho cả người hành thiện”. Người hành thiện không thấy rõ cơ duyên, tùy tiện xen vào an bài của các vị thần, ngăn trở chúng sinh trả nghiệp, đồng nghĩa với hại mình và hại người. Hành thiện chân chính, chính là phải hồng Pháp (hoằng Pháp) phổ độ chúng sinh chỉ ra chỗ mê giúp con người phản bổn quy chân theo đúng Pháp. Hành vi thêm vào hay bớt đi một từ trong Pháp cũng sẽ gây ra loạn Pháp, góp phần đưa nhân loại vào thời kỳ mạc Pháp.

Cuộc sống nơi nhân loại chính là thiện ác đồng tồn tại. Cái thiện tồn tại là để khắc chế cái ác. Người ác thì luôn tìm cách hại người thiện để thỏa mãn mục tiêu “danh- lợi- tình” của mình. Một xã hội mà cái tốt, cái thiện không có điều kiện tồn tại, không được bảo vệ thì xã hội đó tất yếu sẽ loạn.

Nhân loại vốn vì “danh lợi tình” để sống thử hỏi có mấy ai có đức độ một người vì muôn người. Sở dĩ vẫn còn vài người như vậy vì họ hiểu rằng “thiện có thiện báo”, họ kiên trì với điều đó và pháp luật lập ra để bảo vệ họ. Tuy nhiên, nếu họ đơn độc không có vây cánh và thế lực thì họ sẽ bị lực lượng tà ác tiêu diệt. Nổi sợ khiến người tốt ngày một ít đi, nhân loại chỉ trông chờ vào giai cấp lãnh đạo, vào cơ chế bảo vệ người dân sao cho công bằng dân chủ. Nhân loại nếu mất đi lòng tin thì sẽ loạn, chỉ có tín ngưỡng mới giúp con người vượt trên nổi sợ hãi, khắc chế tà ác đang làm loạn, giúp xã hội nhân loại ngày một tốt đẹp ” văn minh” hơn.

Thế giới một ngày không có “đạo” sẽ ra sao? Nhân loại không còn được câu thúc bởi tín ngưỡng vào Thần Phật, vào một Pháp môn dẫn dắt, chỉ cần còn một kẻ hở họ sẽ không ngần ngại làm điều ác. Họ sẽ liên kết lại với nhau thành một lực lượng đủ mạnh vì bất kỳ mục tiêu lợi ích nào của “danh- lợi- tình”. Họ tạo ra kẻ hở và thực hiện mọi ý đồ xấu xa, xã hội luôn rơi vào tình trạng bất ổn, chiến tranh, loạn lạc. Nhà cầm quyền dù làm tốt đến đâu nhưng nếu trong họ vẫn còn là con người vẫn còn mục tiêu “danh- lợi- tình” thì vẫn luôn cần có “Đạo” để câu thúc thì xã hội đó mới phồn vinh. Những quốc gia lớn mạnh như Mỹ quốc họ luôn tin vào Thiên Chúa , họ in cả lên đồng Dolar để thể hiện và nhắc nhở họ điều đó.

Tuy nhiên tín ngưỡng vào Thần Phật không vì vậy mà tồn tại. Đó là sự tồn tại thật sự của không gian khác, của các đấng siêu nhiên như “Phật, Đạo,Thần” và trên nữa là ” Sáng Thế Chủ”. Tất cả những ai có tâm tính vượt trên nhân loại sẽ chứng kiến được cõi không gian khác. Các Pháp môn tu luyện càng cao thì càng tiến xa hơn vào các cõi không gian thâm sâu nơi các vị Phật đang ngự trị. Khoa học ít nhiều đã nhận ra là còn rất nhiều thứ chưa lý giải được, mãi mãi cũng không thể chứng thực hoặc tiến nhập được vào không gian khác nếu họ không từ tu luyện mà bước ra.

CHỌN PHÁP TU LUYỆN

Bước vào thời kỳ mạc Pháp, tất cả các Pháp môn tu luyện ngày nay đã thật sự không còn độ được nhân loại, họ không còn tin vào bất cứ điều gì, chính những tuyên truyền sai sự thật khiến con người xa rời với đạo. Nhiều người hướng đạo nhưng không biết tu theo đạo, khi đến Chùa hay Nhà Thờ trong tâm họ nghĩ gì? cầu gì ngoài “danh-lợi-tình”? Đó là những ham muốn của người thường không phải là điều của Thần, Phật. Trong xã hội người thường, giúp người này chính là hại người khác, chỉ có người chân tu mới được Thần Phật giúp đỡ vô điều kiện cho việc tu luyện. Đã tu là phải theo đúng Pháp chân truyền từ một vị Giác Giả (Phật, Đạo Thần) mới xứng gọi là Phật Pháp. Các Pháp môn tu luyện được truyền thừa qua nhiều niên đại đã bị “tam sao thất bản” khiến nhân loại quá cách xa với Pháp đúng, nhân loại tu không còn cảm thấy thành tựu nên dần dần không còn tín ngưỡng vào các vị Phật, Đạo, Thần nữa. Các vị ấy cũng đã rời đi, những gì còn lại trên tượng Phật chỉ là Địa Phật – là những sinh mệnh từ không gian khác tá túc, hưởng hương quả, bái lạy của tín đồ mà dần dần có chút pháp lực, người cầu nguyện luôn phải đánh đổi công đức của mình mới có được sở nguyện.

Pháp Luân Công là Pháp môn tu luyện Phật Gia đơn truyền, thuộc Kỳ Môn Công Pháp có nguồn gốc rất xa xưa, chỉ đơn truyền cho người có căn cơ cực cao. Đại Sư Lý Hồng Chí là người đã kế thừa, tu luyện và đã khai công khai ngộ, nhìn thấy được chân tướng Vũ trụ, Ngài đã chỉnh biên bộ công Pháp thành một môn tu luyện có thể phổ truyền rộng rải khắp nhân loại. Những thiện nhân nào giác ngộ thì hãy nhanh chóng vào trang: Phapluan.org hoặc vn.minghui.org để tu học. 

Pháp Luân Công hay còn gọi là Pháp Luân Đại Pháp là Pháp môn tu luyện cao nhất, thuộc về tính mệnh song tu, giúp nhân loại thoát khỏi mọi bệnh tật kéo dài tuổi thọ. Pháp môn lý giải được hết mọi vấn đề của Vũ trụ trên tất cả các không gian dù thâm sâu đến đâu, đưa nhân loại tu đạt thành viên mãn. Ngày nay, khắp nơi trên thế giới đang theo tu học. Người tu luyện Pháp Luân Công bảo trì cuộc sống giống như người thường, không được phép tham gia chính trị và buộc phải tuân thủ pháp luật của mỗi quốc gia mình đang sinh sống, giúp xã hội phát triển phồn vinh.

Trung Quốc là quê hương khởi thủy truyền Pháp và cũng là Quốc gia duy nhất đàn áp, giết hại Pháp Luân Công một cách tà ác. Các Pháp môn tu luyện khác ít nhiều cũng bị ngược đãi. Người cầm đầu giai cấp cầm quyền của ĐCS Trung Quốc thời đó là “Giang Trạch Dân” vốn có nhiều tham vọng vào “danh lợi” . Ông ta sợ lung lay đến bộ máy tà ác của mình, run sợ trước chính khí của Pháp Luân Đại Pháp, ông ta đã dùng lực lượng tà ác dưới quyền để tàn sát, tận diệt đệ tử Pháp Luân Công, cướp lấy nội tạng của hàng ngàn đệ tử Pháp Luân Công để đổi lấy cuộc sống xa hoa, duy trì bộ máy tà ác của mình.  “Ác có ác báo”, nay ông ta và hàng ngàn bè phái của mình đã bị báo ứng. Pháp Luân Đại Pháp vẫn Phát triển lớn mạnh khắp thế giới và cứu độ được hàng trăm triệu người. Nhà cầm quyền Trung Quốc đã ra sức che đậy làm sai lệch thông tin khiến sự thật trọng đại như thế này đã không có nhiều người trên thế giới được biết rõ, khiến nhiều người bị sát hại đã phải chết không minh bạch. Đây là tội ác chống lại loài người, hiện nay đã được Tòa Án Quốc Tế ra sức truy tố.

Tóm lại: ” Một lòng cầu đạo mới có đạo –  phải ở trong đạo thì mới ngộ đạo –  có trong đạo mới là người tốt, có người tốt xã hội mới phồn vinh”. Pháp Luân Đại Pháp chính là Pháp môn có sức cứu độ cao nhất trên thế giới có thể độ hóa toàn thể chúng sinh trong Vũ Trụ .070415_0903_13.jpg